孤鸾·天然标格

宋代 佚名
天然标格。是小萼堆红,芳姿凝白。淡伫新妆,浅点寿阳宫额。东君相留厚意,倩年年、与传消息。昨夜前村雪里,有一枝先折。念故人、何处水云隔。纵驿使相逢,难寄春色。试问丹青手,是怎生描得。晓来一番雨过,更那堪、数声羌笛。归去和羹未晚,劝行人休摘。
tiān rán biāo shì xiǎo è duī hóng   fāng 姿 níng bái dàn zhù xīn zhuāng   qiǎn diǎn shòu 寿 yáng gōng é dōng jūn xiāng liú hòu   qiàn nián nián chuán xiāo xi zuó qián cūn xuě   yǒu zhī xiān zhé niàn rén chǔ shuǐ yún zòng 驿 shǐ 使 xiāng féng   nán chūn shì wèn dān qīng shǒu   shì zěn shēng miáo xiǎo lái fān guò   gèng kān shù shēng qiāng guī gēng wèi wǎn   quàn xíng rén xiū zhāi