孤鸾 赋得石亭梅花落如雪

清代 陈维崧
昨来时节。记花倚晴阑,牵衣话别。生怕重逢,未必有花堪折。 如今小楼仍上,果隔林、尽情飘瞥。乱捲一天晴絮,映水半明灭。 正春阴暗把碧空黦。似愁睹粉娥,临去凄咽。谁唱阳关曲,仗数声啼鴂。 日斜游踪欲散,倩春衫、蘸些香雪。图得盈盈归晚,有惜花人说。
zuó lái shí jié huā qíng lán qiān   huà bié shēng chóng féng wèi   yǒu huā kān zhé      
jīn xiǎo lóu réng shàng   guǒ lín jìn qíng piāo piē luàn juǎn tiān qíng yìng shuǐ   bàn míng miè      
zhèng chūn yīn àn kōng yuè shì chóu fěn é lín   yān shuí chàng yáng guān zhàng shù   shēng jué      
xié yóu zōng sàn   qiàn chūn shān zhàn xiē xiāng xuě yíng yíng guī wǎn yǒu   huā rén shuō