孤鸾·冰心孤寂

宋代 黄载
冰心孤寂。恋几插灵峰,半泓寒碧。骨瘦和衣薄,清绝成愁极。萧然满身是雪,怕人知、镜中消息。独向百花梦外,自一家春色。记罗浮幽梦浑如昔。是浸眼鲸波,倚云丹壁。夜醉空山酒,叫裂横霜笛。回头洞天未晓,但迢迢、江南千驿。饮散东风落月,正海山浮碧。
bīng xīn liàn chā líng fēng   bàn hóng hán shòu báo   qīng jué chéng chóu xiāo rán mǎn shēn shì xuě   rén zhī jìng zhōng xiāo xi xiàng bǎi huā mèng wài   jiā chūn luó yōu mèng hún shì jìn yǎn jīng   yún dān zuì kōng shān jiǔ   jiào liè héng shuāng huí tóu dòng tiān wèi xiǎo   dàn tiáo tiáo jiāng nán qiān 驿 yǐn sàn dōng fēng luò yuè   zhèng hǎi shān