古柳

宋代 梅尧臣
岸侧古大柳,谁种临长江。 中自出蠹蝎,百岁成枯腔。 忽值涨流没,槎牙缀旌幢。 腹肤藏蛟龙,半夜雷砰{绛纟换音}。 飞霆痕尚白,如斩马陵庞。 倏尔巨电至,万弩声裂缸。 又为狂风摧,所残惟朽桩。 卧干越大鼎,绝膑不可扛。 就爇以照渔,骇鳞一何厖。 始知网罟细,未足禁突撞。 隆准以脱去,城下徒焚降。 我从洲上泊,昏晓睨船窗。 始终睹变毁,欲赋挑残釭。 吾交评韩诗,险韵古莫双。 安得共咏此,但嗟各他邦。
àn liǔ   shuí zhǒng lín cháng jiāng  
zhōng chū xiē   bǎi suì chéng qiāng  
zhí zhǎng liú méi   chá zhuì jīng chuáng  
cáng jiāo lóng   bàn léi pēng   { jiàng huàn yīn   }  
fēi tíng hén shàng bái   zhǎn líng páng  
shū ěr diàn zhì   wàn shēng liè gāng  
yòu wèi kuáng fēng cuī   suǒ cán wéi xiǔ zhuāng  
gàn yuè dǐng   jué bìn káng  
jiù ruò zhào   hài lín páng  
shǐ zhī wǎng   wèi jìn zhuàng  
lóng zhǔn tuō   chéng xià fén jiàng  
cóng zhōu shàng   hūn xiǎo chuán chuāng  
shǐ zhōng biàn huǐ   tiāo cán gāng  
jiāo píng hán shī   xiǎn yùn shuāng  
ān gòng yǒng   dàn jiē bāng