古离别(杂言)

唐代 吴融
紫鸾黄鹄虽别离,一举千里何难追。犹闻啼风与叫月, 流连断续令人悲。赋情更有深缱绻,碧甃千寻尚为浅。 蟾蜍正向清夜流,蛱蝶须教堕丝罥.莫道断丝不可续, 丹穴凤凰胶不远。莫道流水不回波,海上两潮长自返。
luán huáng suī bié   qiān nán zhuī yóu wén fēng jiào yuè  
liú lián duàn lìng rén bēi qíng gèng yǒu shēn qiǎn quǎn   zhòu qiān xún shàng wèi qiǎn
chán chú zhèng xiàng qīng liú   jiá dié jiào duò juàn   . dào duàn  
dān xué fèng huáng jiāo yuǎn dào liú shuǐ huí   hǎi shàng liǎng cháo zhǎng fǎn