古离别

唐代 权德舆
人生天地间,瞥若七辔驰。夭寿既常数,奈何生别离。 迹当中人域,正性日已衰。是非千万境,杳霭情尘滋。 出门事何常,暂别亦难期。冉冉叹流景,悠悠限山陂。 尽此一夕欢,华樽会前墀。鸡鸣东方曙,夙驾临通逵。 欲出强移步,欲留难致辞。两情不得已,念此留何为。 天明去已远,寂默居人归。入门复上堂,恍恍生惊疑。 经履同游处,犹言常相随。览物或临盘,翻怪来何迟。 乃知前日欢,本为今日悲。特此别后心,宁及未见时。 则知交疏分,久久翻易持。报君未别后,别后当自知。
rén shēng tiān jiān   piē ruò pèi chí yāo shòu 寿 cháng shù   nài shēng bié
dāng zhōng rén   zhèng xìng shuāi shì fēi qiān wàn jìng   yǎo ǎi qíng chén
chū mén shì cháng   zàn bié nán rǎn rǎn tàn liú jǐng   yōu yōu xiàn shān bēi
jǐn huān   huá zūn huì qián chí míng dōng fāng shǔ   jià lín tōng kuí
chū qiáng   liú nàn zhì liǎng qíng de   niàn liú wéi
tiān míng yuǎn   rén guī mén shàng táng   huǎng huǎng shēng jīng
jīng tóng yóu chù   yóu yán cháng xiāng suí lǎn huò lín pán   fān guài lái chí
nǎi zhī qián huān   běn wèi jīn bēi bié hòu xīn   níng wèi jiàn shí
zhī jiāo shū fēn   jiǔ jiǔ fān chí bào jūn wèi bié hòu   bié hòu dāng zhī