故里

宋代 陆游
故里淳风比结绳,归耕况遇岁丰登。 已侵钟漏行安往?略有园庐退可凭。 万事宁容媿天地,一心常若蹈渊冰。 区区僻见君无怪,人固终身有不能。
chún fēng jié shéng   guī gēng kuàng suì fēng dēng
qīn zhōng lòu xíng ān wǎng   lüè yǒu yuán tuì 退 píng
wàn shì níng róng kuì 媿 tiān   xīn cháng ruò dǎo yuān bīng
jiàn jūn guài   rén zhōng shēn yǒu néng