谷口寓居偶题

唐代 吴融
涔涔病骨怯朝天,谷口归来取性眠。峭壁削成开画障, 急溪飞下咽繁弦。不能尘土争闲事,且放形神学散仙。 已熟前峰采芝径,更于何处养残年。
cén cén bìng qiè cháo tiān   kǒu guī lái xìng mián qiào xuē chéng kāi huà zhàng  
fēi xià yàn fán xián néng chén zhēng xián shì   qiě fàng xíng shén xué sàn xiān
shú qián fēng cǎi zhī jìng   gèng chǔ yǎng cán nián