古决绝词

唐代 元稹
乍可为天上牵牛织女星,不愿为庭前红槿枝。 七月七日一相见,相见故心终不移。那能朝开暮飞去, 一任东西南北吹。分不两相守,恨不两相思。对面且如此, 背面当可知。春风撩乱伯劳语,况是此时抛去时。 握手苦相问,竟不言后期。君情既决绝,妾意已参差。 借如死生别,安得长苦悲。 噫春冰之将泮,何予怀之独结。有美一人,于焉旷绝。 一日不见,比一日于三年,况三年之旷别。 水得风兮小而已波,笋在苞兮高不见节。矧桃李之当春, 竞众人而攀折。我自顾悠悠而若云, 又安能保君皑皑之如雪。感破镜之分明,睹泪痕之馀血。 幸他人之既不我先,又安能使他人之终不我夺。已焉哉, 织女别黄姑。一年一度暂相见,彼此隔河何事无。 夜夜相抱眠,幽怀尚沉结。那堪一年事,长遣一宵说。 但感久相思,何暇暂相悦。虹桥薄夜成,龙驾侵晨列。 生憎野鹤性迟回,死恨天鸡识时节。曙色渐曈曈, 华星欲明灭。一去又一年,一年何可时彻。有此迢递期, 不如死生别。天公隔是妒相怜,何不便教相决绝。
zhà wèi tiān shàng qiān niú zhī xīng   yuàn wèi tíng qián hóng jǐn 槿 zhī
yuè xiāng jiàn   xiāng jiàn xīn zhōng néng cháo kāi fēi  
rèn dōng 西 nán běi chuī fēn liǎng xiāng shǒu   hèn liǎng xiāng duì miàn qiě  
bèi miàn dāng zhī chūn fēng liáo luàn láo   kuàng shì shí pāo shí
shǒu xiāng wèn   jìng yán hòu jūn qíng jué jué   qiè cēn
jiè shēng bié   ān zhǎng bēi
chūn bīng zhī jiāng pàn   huái 怀 zhī jié yǒu měi rén   yān kuàng jué
jiàn   sān nián   kuàng sān nián zhī kuàng bié
shuǐ fēng xiǎo ér   sǔn zài bāo gāo jiàn jié shěn táo zhī dāng chūn  
jìng zhòng rén ér pān zhé yōu yōu ér ruò yún  
yòu ān néng bǎo jūn ái ái zhī xuě gǎn jìng zhī fēn míng   lèi hén zhī xuè
xìng rén zhī xiān   yòu ān néng shǐ 使 rén zhī zhōng duó yān zāi  
zhī bié huáng nián zàn xiāng jiàn   shì
xiāng bào mián   yōu huái 怀 shàng chén jié kān nián shì   zhǎng qiǎn xiāo shuō
dàn gǎn jiǔ xiāng   xiá zàn xiāng yuè hóng qiáo báo chéng   lóng jià qīn chén liè
shēng zēng xìng chí huí   hèn tiān shí shí jié shǔ jiàn tóng tóng  
huá xīng míng miè yòu nián   nián shí chè yǒu tiáo  
shēng bié tiān gōng shì xiāng lián   biàn 便 jiào xiāng jué jué