古镜篇

唐代 陈陶
紫皇玉镜蟾蜍字,堕地千年光不死。发匣身沈古井寒, 悬台日照愁成水。海户山窗几梳绾,菱花开落何人见。 野老曾耕太白星,神狐夜哭秋天片。下国青铜旋磨灭, 回鸾万影成枯骨。会待搏风雨泬寥,长恐莓苔蚀明月。
huáng jìng chán chú   duò qiān nián guāng xiá shēn shěn jǐng hán  
xuán tái zhào chóu chéng shuǐ hǎi shān chuāng shū wǎn   líng huā kāi luò rén jiàn
lǎo céng gēng tài bái xīng   shén qiū tiān piàn xià guó qīng tóng xuán miè  
huí luán wàn yǐng chéng huì dài fēng jué liáo   zhǎng kǒng méi tái shí míng yuè