顾节母封孺人挽章

明代 王世贞
顾家之妇由来美,玉映清心澹于水。笄年已重士衡诗,闺日难轻道韫比。 忽移琴调是离鸾,从此青灯夜影寒。鬓似严霜缘蜾祝,胆如黄蘖为熊丸。 老不愿中郎荐轩服,亦不愿大官供粱肉。唯将一片立孤心,报取泉台万事足。
jiā zhī yóu lái měi   yìng qīng xīn dàn shuǐ nián zhòng shì héng shī guī   nán qīng dào yùn    
qín diào shì luán   cóng qīng dēng yǐng hán bìn shì yán shuāng yuán guǒ zhù dǎn   huáng niè wèi xióng wán    
lǎo yuàn zhōng láng jiàn xuān   yuàn guān gōng liáng ròu wéi jiāng piàn xīn bào   quán tái wàn shì