古交行

宋代 刘学箕
君居京江头,我住武夷曲。 平生风马牛,道路几重複。 会面情相亲,卜室欣相聆。 倾盖一笑粲,恍然如故人。 君家义聚五百指,堂上恰恰奉甘旨。 收书万卷不言贫,抚卹孤鹜甚勤止。 我家茕独与君似,自我之出谁料理。 岁晚团圞未得归,感事扪膺但愿增耻。 知君念我留客裹,每见时能具羞匕。 心吐肺肝所同然,尊酒论文日终晷。 古灵故家好孙子,披觌芝眉因识李。 博洽多闻世希比,顷刻龙蛇飞剡纸。 我惭学术殊不逮二君,二君爱予心勤。 交游情钟固以类,愧以萧文聊兰薰。 常恐此时心,易变作甘体。 欲君持此心,淡若秋江水。 古人心交尚道义,今人利交尚權势。 古道于今何寂寥,伤心不识古交意。 两君姿质俱精金,百炼不改色愈明。 两君体性如美玉,浑浑厚厚蕴诸椟。 上映亭亭岩上千岁人孤松,下方磊磊丰山百世之霜钟。 松青不变四明色,钟铿一朝振文物。 予何人哉得附骥,勉勉讵敢自暴弃。 日莫长歌伐木篇,三复诗人琢磨义。
jūn jīng jiāng tóu   zhù  
píng shēng fēng niú   dào zhòng  
huì miàn qíng xiāng qīn   shì xīn xiāng líng  
qīng gài xiào càn   huǎng rán rén  
jūn jiā bǎi zhǐ   táng shàng qià qià fèng gān zhǐ  
shōu shū wàn juàn yán pín   shén qín zhǐ  
jiā qióng jūn shì   zhī chū shéi liào  
suì wǎn tuán luán wèi guī   gǎn shì mén yīng dàn yuàn zēng chǐ  
zhī jūn niàn liú guǒ   měi jiàn shí néng xiū  
xīn fèi gān suǒ tóng rán   zūn jiǔ lùn wén zhōng guǐ  
líng jiā hǎo sūn zi   zhī méi yīn shí  
qià duō wén shì   qǐng lóng shé fēi shàn zhǐ  
cán xué shù shū dǎi èr jūn   èr jūn ài xīn qín  
jiāo yóu qíng zhōng lèi   kuì xiāo wén liáo lán xūn  
cháng kǒng shí xīn   biàn zuò gān  
jūn chí xīn   dàn ruò qiū jiāng shuǐ  
rén xīn jiāo shàng dào   jīn rén jiāo shàng quán shì  
dào jīn liáo   shāng xīn shí jiāo  
liǎng jūn 姿 zhì jīng jīn   bǎi liàn gǎi míng  
liǎng jūn xìng měi   hún hún hòu hòu yùn zhū  
shàng yìng tíng tíng yán shàng qiān suì rén sōng   xià fāng lěi lěi fēng shān bǎi shì zhī shuāng zhōng  
sōng qīng biàn míng   zhōng kēng zhāo zhèn wén  
rén zāi   miǎn miǎn gǎn bào  
cháng piān   sān shī rén zhuó