古剑篇赠彭艾庵

清代 成鹫
美人腹中怀古铁,出胎犹带玄黄血。一朝欧冶鼓洪炉,跃跃祥金成巨阙。 新硎霜锷势莫当,临敌一挥皆创伤。主人恩爱良不薄,摩挲拂拭教深藏。 铅刀鈯斧失犀利,偷心侧目纷疑忌。龙屈蛇信奈若何,半边夜有丰城气。 壮士得之游八闽,脱身飞出延平津。归来依旧函玉匣,倾心竭力酬主人。 主人顾盼倍畴昔,铅刀鈯斧低颜色。批虚导窾有馀閒,解纷排难无遗力。 从来神物难淹留,百炼聊为绕指柔。何能郁郁久居此,眼看若辈皆封侯。 一日一揩磨,一年一淬砺。辗转一百年,顽金成利器。 何况金石浑成日月光,天地泰交水火济。我本山中人,望空遥盼睇。 愿君努力干霄云,旋转乾坤豁阴翳。一道灵光迥不磨,报恩直到无穷际。
měi rén zhōng huái 怀 tiě   chū tāi yóu dài xuán huáng xuè zhāo ōu hóng yuè   yuè xiáng jīn chéng quē    
xīn xíng shuāng è shì dāng   lín huī jiē chuāng shāng zhǔ rén ēn ài liáng báo   shì jiào shēn cáng    
qiān dāo shī   tōu xīn fēn lóng shé xìn nài ruò bàn   biān yǒu fēng chéng    
zhuàng shì zhī yóu mǐn   tuō shēn fēi chū yán píng jīn guī lái jiù hán xiá qīng   xīn jié chóu zhǔ rén    
zhǔ rén pàn bèi chóu   qiān dāo yán dǎo kuǎn yǒu xián jiě   fēn pái nàn    
cóng lái shén nán yān liú   bǎi liàn liáo wèi rào zhǐ róu néng jiǔ yǎn   kàn ruò bèi jiē fēng hóu    
kāi   nián cuì zhǎn zhuǎn bǎi nián wán   jīn chéng    
kuàng jīn shí hún chéng yuè guāng   tiān tài jiāo shuǐ huǒ běn shān zhōng rén wàng   kōng yáo pàn    
yuàn jūn gàn xiāo yún   xuán zhuǎn qián kūn huō yīn dào líng guāng jiǒng bào   ēn zhí dào qióng