古剑篇

明代 宗臣
赤堇使者昆吾子,碧眼烱烱虬髯紫。手持双剑下山麓,上有蛟龙缺其齿。 道上相逢忽相赠,怪云悲风生席几。胡僧为制珊瑚鞘,南海琅玕袭其里。 佩之朝夕不离身,北游燕赵南江圮。江上秋风倚剑行,波涛上沸如山峙。 老鲸毒螭数千尺,金甲火鬣巾流起。剌来一一烹其髓,鲛人终夜泣瑜珥。 况复山中豹与兕,又况人间鹿与豕。自吾佩此二十年,处处江山半戎垒。 明时不得抱鼓旗,腐儒空复谈簠簋。国雠未报壮士耻,永夜高歌常拊髀。 剑乎剑乎吾负汝,吾今有友吴郡生,紫豸朱缨乘騄駬。 青天开府泰山巅,落日饮马蓬莱址。吾解一剑赠生去,星辰乱落莽不止。 生乎生乎吾语汝,左挟图书右弓矢。豺貇只在大道傍,魍魉岂必深山里。 生乎此剑一在握,上天入地任君使。只恐风雷日日生,海上千关尽掩耳。 天吴海若俱远徙,真宰闻之或不喜。呜呼古来神物有离合,斗间紫气无终始。 他日中原倘相遇,双剑雌雄各相砥。与汝并驱千万里,世上风尘空复尔。
chì jǐn shǐ 使 zhě kūn   yǎn jiǒng jiǒng qiú rán shǒu chí shuāng jiàn xià shān shàng   yǒu jiāo lóng quē chǐ   齿  
dào shàng xiàng féng xiāng zèng   guài yún bēi fēng shēng sēng wèi zhì shān qiào nán   hǎi láng gān    
pèi zhī zhāo shēn   běi yóu yān zhào nán jiāng jiāng shàng qiū fēng jiàn xíng   tāo shàng fèi shān zhì    
lǎo jīng chī shù qiān chǐ   jīn jiǎ huǒ liè jīn liú lái pēng suǐ jiāo   rén zhōng ěr    
kuàng shān zhōng bào   yòu kuàng rén jiān 鹿 shǐ pèi èr shí nián chù   chù jiāng shān bàn róng lěi    
míng shí bào   kōng tán guǐ guó chóu wèi bào zhuàng shì chǐ yǒng   gāo cháng    
jiàn jiàn   jīn yǒu yǒu jùn shēng   zhì zhū yīng chéng ěr  
qīng tiān kāi tài shān diān   luò yǐn péng lái zhǐ jiě jiàn zèng shēng xīng   chén luàn luò mǎng zhǐ    
shēng shēng   zuǒ xié shū yòu gōng shǐ chái kūn zhī zài dào bàng wǎng   liǎng shēn shān    
shēng jiàn zài   shàng tiān rèn jūn shǐ 使 zhǐ kǒng fēng léi shēng hǎi   shàng qiān guān jǐn yǎn ěr    
tiān hǎi ruò yuǎn   zhēn zǎi wén zhī huò lái shén yǒu dòu   jiān zhōng shǐ    
zhōng yuán tǎng xiāng   shuāng jiàn xióng xiāng bìng qiān wàn shì   shàng fēng chén kōng ěr