归宗山籁一百四首 其五十四

明代 释函是
身在难忘世,机停始见山。龟蛇知雨至,鸿雁及春还。 月出胸怀爽,霜飞道路艰。层峦与孤屿,能得几人閒。
shēn zài nán wàng shì   tíng shǐ jiàn shān guī shé zhī zhì   hóng 鸿 yàn chūn hái
yuè chū xiōng huái 怀 shuǎng   shuāng fēi dào jiān céng luán 屿   néng rén xián