归宗山籁一百四首 其五十六
尽言黄独美,难得白云横。岂是一生事,都酬旷劫情。
钟敲霜叶落,雁叫碧潭惊。不了目前意,空怜道者名。
jìn
尽
yán
言
huáng
黄
dú
独
měi
美
,
nán
难
de
得
bái
白
yún
云
héng
横
qǐ
。
shì
岂
yī
是
shēng
一
shì
生
dōu
事
,
chóu
都
kuàng
酬
jié
旷
qíng
劫
情
。
zhōng
钟
qiāo
敲
shuāng
霜
yè
叶
luò
落
,
yàn
雁
jiào
叫
bì
碧
tán
潭
jīng
惊
bù
。
liǎo
不
mù
了
qián
目
yì
前
kōng
意
,
lián
空
dào
怜
zhě
道
míng
者
名
。