归宗山籁一百四首 其五

明代 释函是
梅花开雪里,不畏寒风吹。百卉凋伤日,一溪烟雨时。 枝从行路折,香爱晓窗知。自惬幽人意,宁辞鸿雁疑。
méi huā kāi xuě   wèi hán fēng chuī bǎi huì diāo shāng   yān shí
zhī cóng xíng zhé   xiāng ài xiǎo chuāng zhī qiè yōu rén   níng hóng 鸿 yàn