归宗山籁一百四首 其四十七

明代 释函是
祖意在山边,水牛眠野田。深知黄叶趣,不坐白云禅。 鸠唤栽秧雨,风牵上水船。此中无限意,肯向外人传。
zài shān biān   shuǐ niú mián tián shēn zhī huáng   zuò bái yún chán
jiū huàn zāi yāng   fēng qiān shàng shuǐ chuán zhōng xiàn   kěn xiàng wài rén chuán