归宗山籁一百四首 其十五

明代 释函是
名利能生诈,人心各自良。常因徇理处,迸起护情方。 泉石能降习,烟霞别有长。曾随寒涧水,一鉴得参商。
míng néng shēng zhà   rén xīn liáng cháng yīn xùn chù   bèng qíng fāng
quán shí néng jiàng   yān xiá bié yǒu zhǎng céng suí hán jiàn shuǐ   jiàn shēn shāng