归宗山籁一百四首 其十三

明代 释函是
衰老成疏节,孤危寄上岑。钟声霜殿湿,月色夜堂深。 雪鸟无寻处,春花不择林。岂甘为散诞,随分见余心。
shuāi lǎo chéng shū jié   wēi shàng cén zhōng shēng shuāng diàn shī 殿 yuè 湿   táng shēn    
xuě niǎo xún chù   chūn huā lín gān wèi sǎn dàn suí   fēn jiàn xīn