归宗山籁一百四首 其十

明代 释函是
观世得无我,随时且爱人。山川若是画,泡幻更谁真。 寒鸟生台饭,空林雪夜春。等閒离合处,迢递总风尘。
guān shì   suí shí qiě ài ren shān chuān ruò shì huà   pào huàn gèng shuí zhēn
hán niǎo shēng tái fàn   kōng lín xuě chūn děng xián chù   tiáo zǒng fēng chén