归宗山籁一百四首 其七十四

明代 释函是
不是远人迹,都缘避世誉。经行苔径没,燕坐草堂虚。 生死当知处,浮沤岂易除。年来消息断,惭愧客情疏。
shì yuǎn rén   dōu yuán shì jīng xíng tái jìng méi yàn   zuò cǎo táng    
shēng dàng zhī chù   ōu chú nián lái xiāo xi duàn cán   kuì qíng shū