归宗山籁一百四首 其七十九
发白垂将遍,眸青尚可观。往年筋力异,来日杖头宽。
禅寂终宵尽,房栊薄暑寒。岂堪贪茗盌,更使夕阳残。
fā
发
bái
白
chuí
垂
jiāng
将
biàn
遍
,
móu
眸
qīng
青
shàng
尚
kě
可
guān
观
。
。
wǎng
往
nián
年
jīn
筋
lì
力
yì
异
,
lái
来
rì
日
zhàng
杖
tóu
头
kuān
宽
。
。
chán
禅
jì
寂
zhōng
终
xiāo
宵
jǐn
尽
,
fáng
房
lóng
栊
báo
薄
shǔ
暑
hán
寒
。
。
qǐ
岂
kān
堪
tān
贪
míng
茗
wǎn
盌
,
gèng
更
shǐ
使
xī
夕
yáng
阳
cán
残
。
。