归宗山籁一百四首 其七十

明代 释函是
雁叫微霜后,林寒细雨初。板桥先度客,野圃罢烧畲。 望寺僧归疾,投城马去疏。前涂云树合,回步竟何如。
yàn jiào wēi shuāng hòu   lín hán chū bǎn qiáo xiān   shāo shē    
wàng sēng guī   tóu chéng shū qián yún shù huí   jìng