归宗山籁一百四首 其六十八

明代 释函是
满目无山水,全身已在林。不因人自昔,那得我从今。 香暖流云幕,钟寒怯曙襟。当时谁坐断,塔影尚沉沉。
mǎn shān shuǐ   quán shēn zài lín yīn rén   de cóng jīn
xiāng nuǎn liú yún   zhōng hán qiè shǔ jīn dāng shí shuí zuò duàn   yǐng shàng chén chén