归宗山籁一百四首 其六

明代 释函是
已得溪山意,何疑世上情。腊穷松自见,寒尽草频生。 撼树风声惨,入潭人影清。嗒然忘语默,不但百怀轻。
shān   shì shàng qíng qióng sōng xiàn hán   jǐn cǎo pín shēng    
hàn shù fēng shēng cǎn   tán rén yǐng qīng rán wàng   dàn bǎi huái qīng 怀