归宗山籁一百四首 其九十一

明代 释函是
对人时累足,闭目不观空。偶起探晴岳,携筇过寺东。 古松摇涧底,怪石出云中。多少住山事,茫茫逐异同。
duì rén shí lěi   guān kōng ǒu tàn qíng yuè xié   qióng guò dōng    
sōng yáo jiàn   guài shí chū yún zhōng duō shǎo zhù shān shì máng   máng zhú tóng