归宗山籁一百四首 其九十四

明代 释函是
积雪通昏昼,丛光掩岳川。闭门寒色敛,拥褐夜灯然。 三事白头衲,一床黄独烟。青山非世僻,容得懒成颠。
xuě tōng hūn zhòu   cóng guāng yǎn yuè chuān mén hán liǎn   yōng dēng rán
sān shì bái tóu   chuáng huáng yān qīng shān fēi shì   róng lǎn chéng diān