归宗山籁一百四首 其九十七

明代 释函是
人羡庞公好,全家隐鹿门。但知山泽美,宁畏虎狼喧。 独树难藏影,旋岚不著痕。此心无去住,何事更招魂。
rén xiàn páng gōng hǎo   quán jiā yǐn 鹿 mén dàn zhī shān měi   níng wèi láng xuān
shù nán cáng yǐng   xuán lán zhù hén xīn zhù   shì gèng zhāo hún