归宗山籁一百四首 其九十九

明代 释函是
閒中数往事,往往叹前因。不信先贤语,几成衰世人。 身名存石室,岩壑老风尘。借问鸾溪水,能回白草春。
xián zhōng shù wǎng shì   wǎng wǎng tàn qián yīn xìn xiān xián   chéng shuāi shì rén
shēn míng cún shí shì   yán lǎo fēng chén jiè wèn luán shuǐ   néng huí bái cǎo chūn