归宗山籁一百四首 其九十八

明代 释函是
春草露先白,霜根雪后青。拥垆当秉烛,饵药失颓龄。 引兴寻梅澹,凭高共鹤泠。不辞摇落尽,寥寂自寒庭。
chūn cǎo xiān bái   shuāng gēn xuě hòu qīng yōng dāng bǐng zhú ěr   yào shī tuí líng    
yǐn xīng xún méi dàn   píng gāo gòng líng yáo luò jǐn liáo   hán tíng