归宗山籁一百四首 其二十五

明代 释函是
山云时出没,溪水日平漫。世外无拘束,人间有易难。 屋疏宵不寐,肺病午方餐。野鸟真堪近,喃喃不畏寒。
shān yún shí chū   shuǐ píng màn shì wài shù   rén jiān yǒu nán
shū xiāo mèi   fèi bìng fāng cān niǎo zhēn kān jìn   nán nán wèi hán