归宗山籁一百四首 其二十四

明代 释函是
一条云路直,千顷野田平。湖气干霄汉,松涛引梵声。 山深不数夏,僧老渐忘名。吾欲从兹去,相将混耦耕。
tiáo yún zhí   qiān qǐng tián píng gàn xiāo hàn   sōng tāo yǐn fàn shēng
shān shēn shù xià   sēng lǎo jiàn wàng míng cóng   xiāng jiāng hùn ǒu gēng