归宗山籁一百四首 其二十六

明代 释函是
出门遂觉远,仍在此山丘。独自有馀乐,于人无复求。 绿畴眠白鹳,赤土涂黄牛。所向何曾异,从生至白头。
chū mén suì jué yuǎn   réng zài shān qiū yǒu   rén qiú
绿 chóu mián bái guàn   chì huáng niú suǒ xiàng zēng   cóng shēng zhì bái tóu