归宗山籁一百四首 其二十二

明代 释函是
行行自行行,性住步常轻。一往知何事,周遭空复情。 鹤鸣还子和,鱼乐果谁明。久矣忘渠我,何须辨浊清。
xíng xíng xíng xíng   xìng zhù cháng qīng wǎng zhī shì zhōu   zāo kōng qíng    
míng hái zi   guǒ shuí míng jiǔ wàng   biàn zhuó qīng