归宗山籁一百四首 其八十七

明代 释函是
往复长松下,相逢岂异人。暗投愁按剑,什袭愧非珍。 过涧须眉在,啼林鸟雀亲。生平吾不昧,以此得安贫。
wǎng cháng sōng xià   xiāng féng rén àn tóu chóu àn jiàn shí   kuì fēi zhēn    
guò jiàn méi zài   lín niǎo què qīn shēng píng mèi   ān pín