归自钱塘伏

宋代 李之仪
吴山陈迹已飞埃,投老还惊病眼开。似泛灵槎海边去,却因华表鹤归来。 情移客枕收残梦,恨着江梅恋故台。便觉新篇资六翮,飘飘真是子虚才。
shān chén fēi āi   tóu lǎo hái jīng bìng yǎn kāi shì fàn líng chá hǎi biān   què yīn huá biǎo guī lái
qíng zhěn shōu cán mèng   hèn zhe jiāng méi liàn tái biàn 便 jué xīn piān liù   piāo piāo zhēn shi cái