桂枝香(杨山甫席上赋)

宋代 陈允平
残蝉乍歇。又乱叶打窗,蛩韵凄切。寂寞天香院宇,露凉时节。乘鸾扇底婆娑影,幻清虚、广寒宫阙。小山秋重,千岩夜悄,举尊邀月。 甚赋得、仙标道骨。倩谁捣玄霜,犹未成屑。回首蓝桥路迥,梦魂飞越。雕阑翠甃金英满,洒西风、非雨非雪。惜花心性,输他少年,等闲攀折。
cán chán zhà xiē yòu luàn chuāng   qióng yùn qiè tiān xiāng yuàn   liáng shí jié chéng luán shàn suō yǐng   huàn qīng guǎng 广 hán gōng què xiǎo shān qiū zhòng   qiān yán qiāo   zūn yāo yuè
shén de xiān biāo dào qiàn shuí dǎo xuán shuāng   yóu wèi chéng xiè huí shǒu lán qiáo jiǒng   mèng hún fēi yuè diāo lán cuì zhòu jīn yīng mǎn   西 fēng fēi fēi xuě huā xīn xìng   shū shào nián   děng xián pān zhé