桂枝香·晓天凉露

宋代 赵功可
晓天凉露。天上玉箫吹,飞声如雨。金阙高寒,闲却一庭梅雨。漫漫八表尘埃梦,把文章、洗空千古。精神一似,风裳水佩,兰皋蘅浦。看万里、跳龙跃虎。甚花娇英气,剑清尘妩。憔悴江南,应念小窗贫女。朱楼十二春无际,倚苍寒、青袖如故。茶香酒熟,月明风细,试教歌舞。
xiǎo tiān liáng tiān shàng xiāo chuī   fēi shēng jīn què gāo hán   xián què tíng méi màn màn biǎo chén āi mèng   wén zhāng kōng qiān jīng shén   fēng shang shuǐ pèi   lán gāo héng kàn wàn tiào lóng yuè shén huā jiāo yīng   jiàn qīng chén qiáo cuì jiāng nán   yīng niàn xiǎo chuāng pín zhū lóu shí èr chūn   cāng hán qīng xiù chá xiāng jiǔ shú   yuè míng fēng   shì jiào