桂枝香·芗泽山馆双桂

宋代 王用宾
空山落木。正野旷烟低,天地清肃。犹见西风摆弄,锦团花簇。 亭亭玉立斜阳外,向松窗、数枝横矗。拂坛琼树,当门异草,暗香饶足。 叹百卉、残膏剩馥。仅傲菊寒梅,配为之续。人物还同此理,漫随流俗。 春风得意偶然事,要凌霜、犯露长绿。倦吟成梦,醒来能唱,桂华明曲。
kōng shān luò zhèng kuàng yān   tiān qīng yóu jiàn 西 fēng bǎi nòng   jǐn tuán huā
tíng tíng xié yáng wài   xiàng sōng chuāng shù zhī héng chù tán qióng shù   dāng mén cǎo   àn xiāng ráo
tàn bǎi huì cán gāo shèng jǐn ào hán méi   pèi wèi zhī rén hái tóng   màn suí liú
chūn fēng ǒu rán shì   yào líng shuāng fàn zhǎng 绿 juàn yín chéng mèng   xǐng lái néng chàng   guì huá míng