桂枝香·晴江迥阔

宋代 张俨
晴江迥阔。又客里天涯,还叹轻别。万里潮生一棹,柳丝犹结。荷衣好向山中补,共飘零、几年霜雪。赋归何晚,依依径菊,弄香时节。料此去、清游未歇。引一片秋声,都付吟箧。落叶长安,古意对人休说。相思只在相留处,有孤芳、可怜空折。旧怀难写,山阳怨笛,夜凉吹月。
qíng jiāng jiǒng kuò yòu tiān   hái tàn qīng bié wàn cháo shēng zhào   liǔ yóu jié hǎo xiàng shān zhōng   gòng piāo líng nián shuāng xuě guī wǎn   jìng   nòng xiāng shí jié liào qīng yóu wèi xiē yǐn piàn qiū shēng   dōu yín qiè luò cháng ān   duì rén xiū shuō xiāng zhī zài xiāng liú chǔ   yǒu fāng lián kōng zhé jiù huái 怀 nán xiě   shān yáng yuàn   liáng chuī yuè