桂枝香·丁丁起处

宋代 鞠华翁
丁丁起处。在纵牧九京,经烧残树。时见鸟鸢饥噪,鸺鹠妖呼。数间老屋团荒堵。算何人、瓣香来注。淡烟斜照,闲花野棠,杳杳年度。 世事几、番云覆雨,独此道嫌人,抛弃尘土。眼里长青,谁也解如山否。三三五五骑牛伴,望前村、吹笛归去。柳青梨白,春浓月淡,蹋歌椎鼓。
dīng dīng chǔ zài zòng jiǔ jīng   jīng shāo cán shù shí jiàn niǎo yuān zào   xiū liú yāo shù jiān lǎo tuán huāng suàn rén bàn xiāng lái zhù dàn yān xié zhào   xián huā táng   yǎo yǎo nián
shì shì fān yún   dào xián rén   pāo chén yǎn cháng qīng   shuí jiě shān fǒu sān sān niú bàn   wàng qián cūn chuī guī liǔ qīng bái   chūn nóng yuè dàn   chuí