桂枝香(重阳)

宋代 黄裳
醱醅初熟。竞看九日、西风弄寒菊。姝子新妆,向晓淡黄千簇。清香闹处君须住,掺盈头、醉乡相逐。马台欢笑,龙山纵逸,佳话重绪。共尽日、登临未足。更休问明年,浮世荣辱。难得良辰,鬓发见秋尤绿。且邀月照金尊上,近人寒、如对飞瀑。宴归还趁人来,茱萸佩垂红玉。
pēi chū shú jìng kàn jiǔ 西 fēng nòng hán shū xīn zhuāng   xiàng xiǎo dàn huáng qiān qīng xiāng nào chù jūn zhù   càn yíng tóu zuì xiāng xiāng zhú tái huān xiào   lóng shān zòng   jiā huà zhòng gòng jìn dēng lín wèi gēng xiū wèn míng nián   shì róng nán de liáng chén   bìn jiàn qiū yóu 绿 qiě yāo yuè zhào jīn zūn shàng   jìn rén hán duì fēi yàn guī huán chèn rén lái   zhū pèi chuí hóng