闺怨无闷

宋代 程垓
天与多才,不合更与,_柳怜花情分,甚总为才情,恼人方寸。早是春残花褪。也不料、一春都成病。自失笑,因甚腰围半减,珠泪频_。 难省。也怨天、也自恨。怎免千般思忖。倩人说与,又却不忍。拚了一生愁闷。又只恐、愁多无人问。到这里,天也怜人,看他稳也不稳。
tiān duō cái   gèng     _ ,_ liǔ lián huā qíng   fèn shén zǒng wèi   cái qíng nǎo rén fāng cùn zǎo shì chūn cán huā tuì liào chūn dōu chéng bìng   shī xiào yīn shén   yāo wéi bàn   _ jiǎn
nán shěng yuàn tiān hèn zěn miǎn qiān bān cǔn qiàn rén shuō   yòu què rěn pàn le shēng chóu mèn yòu zhǐ kǒng chóu duō rén wèn dào zhè   tiān lián rén   kàn wěn wěn