闺怨诗

南北朝 刘孝仪
本无金屋宠,长作玉阶悲。一乖西北丽,宁复城南期。 永巷愁无歇,应门闭有时。空劳织素巧,徒为团扇词。 匡床终不共,何由横自私。
běn jīn chǒng   zhǎng zuò jiē bēi guāi 西 běi   níng chéng nán
yǒng xiàng chóu xiē   yìng mén yǒu shí kōng láo zhī qiǎo   wèi tuán shàn
kuāng chuáng zhōng gòng   yóu héng