闺怨

唐代 韦庄
戚戚彼何人,明眸利于月。啼妆晓不干,素面凝香雪。 良人去淄右,镜破金簪折。空藏兰蕙心,不忍琴中说。
rén   míng móu yuè zhuāng xiǎo gàn   miàn níng xiāng xuě
liáng rén yòu   jìng jīn zān zhé kōng cáng lán huì xīn   rěn qín zhōng shuō