闺怨

宋代 吴惟信
病起伤春独倚门,唤人鹦鹉隔帘闻。无情最是东风恶,瘦却梨花一片云。
bìng shāng chūn mén   huàn rén yīng lián wén qíng zuì shì dōng fēng è shòu   què huā piàn yún