癸酉闰十二月朔旦入夜雪复作静言岁斯人艰食

宋代 王之道
宿雁惊江渚,饿彪啸林丘。 不知雪如许,但怪风飕颸。 起看堂前柳,枯梢戛鸣球。 安得万家春,角我饥寒忧。 旋支折脚铛,移灯视床头。 发蒙余半瓶,聊温三四瓯。 鸣肠时一沃,曲身渐和柔。 遥应原野间,锦衾覆釐麰。 农夫庤钱鎛,指日望有秋。 愿言开同云,东郊从春游。
宿 yàn jīng jiāng zhǔ   è 饿 biāo xiào lín qiū  
zhī xuě   dàn guài fēng sōu  
kàn táng qián liǔ   shāo jiá míng qiú  
ān wàn jiā chūn   jiǎo hán yōu  
xuán zhī shé jiǎo chēng   dēng shì chuáng tóu  
mēng bàn píng   liáo wēn sān ōu  
míng cháng shí   shēn jiàn róu  
yáo yìng yuán jiān   jǐn qīn móu  
nóng zhì qián   zhǐ wàng yǒu qiū  
yuàn yán kāi tóng yún   dōng jiāo cóng chūn yóu