归义寺题震上人壁(寺即神尧皇帝读书之所)

唐代 钱起
入谷逢雨花,香绿引幽步。招提饶泉石,万转同一趣。 向背森碧峰,浅深罗古树。尧皇未登极,此地曾隐雾。 秘谶得神谋,因高思虎踞。太阳忽临照,物象俄光煦。 梵王宫始开,长者金先布。白水入禅境,砀山通觉路。 往往无心云,犹起潜龙处。仍闻七祖后,佛子继调御。 溪鸟投慧灯,山蝉饱甘露。不作解缨客,宁知舍筏喻。 身世已悟空,归途复何去。
féng huā   xiāng 绿 yǐn yōu zhāo ráo quán shí   wàn zhuǎn tóng
xiàng bèi sēn fēng   qiǎn shēn luó shù yáo huáng wèi dēng   céng yǐn
chèn de shén móu   yīn gāo tài yang lín zhào   xiàng é guāng
fàn wáng gōng shǐ kāi   zhǎng zhě jīn xiān bái shuǐ chán jìng   dàng shān tōng jué
wǎng wǎng xīn yún   yóu qián lóng chù réng wén hòu   diào
niǎo tóu huì dēng   shān chán bǎo gān zuò jiě yīng   níng zhī shě
shēn shì kōng   guī