归雁亭

宋代 欧阳修
荒蹊腊雪春尚埋,我初独与徐生来。城高树古禽鸟野,声响格磔寒毰毸。 颓垣败屋巍然在,略可远眺临倾台。高株唯有柳数十,夹路对立初谁栽。 渐诛榛莽辨草树,颇有桃李当墙隈。欣然便拟趁时节,斤锄日夕劳耘培。 新年风色日渐好,晴天仰见雁已回。枯根老脉冻不发,绕之百匝空徘徊。 顽姿野态烦造化,勾芒不肯先喣吹。酒酣几欲轰大鼓,惊起龙蛰驱春雷。 偶然不到才数日,颜色一变由谁催。翠芽红粒迸条出,纤趺嫩萼如剪裁。 卧槎烧蘖亦强发,老朽不避众艳咍。姹然山杏开最早,其馀红白各自媒。 初开盛发与零落,皆有意思牵人怀。众芳勿使一时发,当令一落续一开。 毕春应须酒万斛,与子共醉三千杯。
huāng xuě chūn shàng mái   chū shēng lái chéng gāo shù qín niǎo shēng   xiǎng zhé hán péi sāi    
tuí yuán bài wēi rán zài   lüè yuǎn tiào lín qīng tái gāo zhū wéi yǒu liǔ shù shí jiā   duì chū shuí zāi    
jiàn zhū zhēn mǎng biàn cǎo shù   yǒu táo dāng qiáng wēi xīn rán biàn 便 chèn shí jié jīn   chú láo yún péi    
xīn nián fēng jiàn hǎo   qíng tiān yǎng jiàn yàn huí gēn lǎo mài dòng rào   zhī bǎi kōng pái huái    
wán 姿 tài fán zào huà   gōu máng kěn xiān chuī jiǔ hān hōng jīng   lóng zhé chūn léi    
ǒu rán dào cái shù   yán biàn yóu shuí cuī cuì hóng bèng tiáo chū xiān   nèn è jiǎn cái    
chá shāo niè qiáng   lǎo xiǔ zhòng yàn hāi chà rán shān xìng kāi zuì zǎo   hóng bái méi    
chū kāi shèng líng luò   jiē yǒu qiān rén huái 怀 zhòng fāng shǐ 使 shí dāng   lìng luò kāi    
chūn yìng jiǔ wàn   zi gòng zuì sān qiān bēi